Thứ Năm, Ngày 21/01/2021
Tìm kiếm nhanh: 

Thống kê truy cập

Số lượt truy cập: 8.534.028
Tổng số Thành viên: 29
Số người đang xem:  26

Cần cụ thể hóa quy định về cải tạo không giam giữ trong Bộ luật Hình sự

Đăng ngày: 23/01/2013 08:46
Cần cụ thể hóa quy định về cải tạo không giam giữ trong Bộ luật Hình sự
Theo nguoibaovequyenloi.com
Trong Bộ luật Hình sự (BLHS) hiện hành có 4 hình phạt chính nhẹ hơn hình phạt tù đó là cảnh cáo, phạt tiền, cải tạo không giam giữ, trục xuất. Tuy nhiên, trong quá trình thực hiện, quy định về hình phạt cải tạo không giam giữ đã nảy sinh những bất cập, gây khó khăn cho việc áp dụng từ những quy định thiếu tính cụ thể và lỗ hổng pháp lý.

Là một trong 7 hình phạt chính trong hệ thống hình phạt, cải tạo không giam giữ nhẹ hơn hình phạt trục xuất nhưng lại nặng hơn phạt tiền. Tùy vào mức độ nguy hiểm của hành vi phạm tội mà áp dụng hình phạt tương ứng. Trong một số trường hợp phạm tội nhất định, nếu áp dụng cảnh cáo hay phạt tiền thì chưa đủ sức răn đe, giáo dục người phạm tội, trong khi đó nếu áp dụng hình phạt tù thì lại nặng quá. Do đó, áp dụng hình phạt cải tạo không giam giữ được coi là hình phạt phù hợp vừa bảo đảm được sự công minh của pháp luật vừa có tính răn đe đối với người phạm tội.

Theo quy định của BLHS, cải tạo không giam giữ là hình phạt chính, được áp dụng từ sáu tháng đến ba năm đối với người phạm tội ít nghiêm trọng hoặc phạm tội nghiêm trọng do Bộ luật này quy định mà đang có nơi làm việc ổn định hoặc có nơi thường trú rõ ràng, nếu xét thấy không cần thiết phải cách ly người phạm tội khỏi xã hội. Nếu người bị kết án đã bị tạm giữ, tạm giam thì thời gian tạm giữ, tạm giam được trừ vào thời gian chấp hành hình phạt cải tạo không giam giữ, cứ một ngày tạm giữ, tạm giam bằng ba ngày cải tạo không giam giữ. Tại khoản 2, Điều 31 của BLHS quy định: tòa án giao người bị phạt cải tạo không giam giữ cho cơ quan, tổ chức nơi người đó làm việc hoặc chính quyền địa phương nơi người đó thường trú để giám sát, giáo dục. Gia đình người bị kết án có trách nhiệm phối hợp với cơ quan, tổ chức, chính quyền địa phương trong việc giám sát, giáo dục người đó. Quy định là vậy, nhưng thực hiện quy định này trên thực tế đang có những bất cập.

Liên quan đến vấn đề này, PGS, TS Dương Tuyết Miên, Giám đốc Trung tâm tội phạm học, Trường ĐH Luật Hà Nội đã chỉ ra một thực tế rằng, hiện nay, tòa án tuyên án chỉ giao người phải chấp hành hình phạt cải tạo không giam giữ cho cơ quan, tổ chức UBND cấp xã giám sát, giáo dục và ra quyết định thi hành án gửi đến cơ quan, tổ chức hoặc UBND cấp xã để thi hành; không trực tiếp giao quyết định cho người bị phạt cải tạo không giam giữ nên dẫn đến tình trạng khi quyết định thi hành án gửi đến cơ quan, tổ chức này thì khá nhiều đối tượng đã chuyển khỏi nơi cư trú đến địa phương khác sinh sống nên việc giám sát, giáo dục không thể thực hiện trên thực tế. Để khắc phục tình trạng này, theo PGS, TS Dương Tuyết Miên cần phải quy định rõ tòa án không chỉ gửi quyết định thi hành án cho cơ quan, tổ chức nơi người đó làm việc, hoặc chính quyền địa phương nơi người đó thường trú để giám sát, giáo dục mà còn gửi cho cả người thi hành án để họ biết được rõ ràng quyền và nghĩa vụ của mình để họ tự giác chấp hành án.
 
Cũng tại điều 31 của BLHS, Khoản 3 điều này quy định: người bị kết án phải thực hiện một số nghĩa vụ theo các quy định về cải tạo không giam giữ và bị khấu trừ một phần thu nhập từ 5% đến 20% để sung quỹ nhà nước. Trong trường hợp đặc biệt, toà án có thể cho miễn việc khấu trừ thu nhập, nhưng phải ghi rõ lý do trong bản án. Quy định này cũng đang gây tranh cãi và khó khăn trong áp dụng. Vì thực tế, quy định là bị khấu trừ từ một phần thu nhập từ 5 - 20% để sung công quỹ nhưng lại không nói rõ là thu nhập hàng tháng, hàng năm hay thu nhập trong suốt thời kỳ bị tuyên cải tạo không giam giữ của người bị kết án. Và điều luật cũng không quy định rõ là phần khấu trừ này sẽ bị trừ như thế nào, một lần hay nhiều lần? Đây là một trong những bất cập lớn, dẫn đến hậu quả là việc nhận thức và áp dụng khấu trừ thu nhập của cải tạo không giam giữ trên thực tế không thống nhất.

Về vấn đề này, có ý kiến cho rằng, để tạo điều kiện cho việc áp dụng thống nhất và thuận tiện hơn trong thực tế thì BLHS nên quy định rõ việc khấu trừ thu nhập trong suốt thời kỳ bị tuyên cải tạo không giam giữ của người bị kết án. Và quy định này chỉ là khấu trừ một phần thu nhập nên việc khấu trừ nên quy định tiến hành một lần để bảo đảm thuận tiện cho quá trình thực thi. Có như vậy, tính cưỡng chế của hình phạt này mới đủ mạnh, thể hiện rõ hơn sự nghiêm minh của pháp luật.
 
Bên cạnh đó, hiện cũng đang tồn tại một thực tế rằng, có một số trường hợp, người bị kết án cải tạo không giam giữ cố tình trốn tránh việc chấp hành hình phạt này như chuyển đến địa phương khác sinh sống mà cố tình giấu địa chỉ nơi ở mới để cơ quan chịu trách nhiệm giám sát, giáo dục không biết ở đâu mà vẫn chưa có biện pháp xử lý. Đây được coi là “lỗ hổng” của BLHS vì thực tế chưa có quy định liên quan đến vấn đề này. Lỗ hổng pháp lý này vô hình trung tạo điều kiện cho người bị kết án cải tạo không giam giữ trốn tránh trách nhiệm mà không phải chịu bất kỳ hình thức chế tài nào.
 
Để khắc phục được tình trạng này, đồng thời để bản án được thực thi đúng pháp luật, cần phải bổ sung quy định chế tài đối với trường hợp người bị kết án cải tạo không giam giữ cố tình không chấp hành án nhằm bảo đảm sự nghiêm minh của pháp luật. 

Hà An--DBND
| Chia sẻ |
THẢO LUẬN  
Chưa có thảo luận nào
Ý KIẾN CỦA BẠN  
  Hãy đăng nhập để thảo luận

Tin cùng loại cũ hơn